Vật vã ngày tình yêu

Đăng bởi Mileage Endurance Sports & Coffee vào lúc 21/11/2018

Ngày lễ tình yêu, lại còn chạy ở thành phố của những thiên thần nữa chứ, đây ắt hẳn là một ngày rất đẹp…

14/2 2016 - ngày tình yêu, tôi một mình tham dự giải LA Marathon tại thành phố của những thiên thần - Los Angeles. Đây là lần thứ 2 tôi tham dự một giải đấu ở Mỹ. Do lịch trình họp hành và du lịch được ưu tiên hơn nên tôi chỉ có 2 ngày để làm quen với múi giờ và các thủ tục khác. Tôi chọn ở tại Santa Monica vì đây là nơi kết thúc chặng đua và vì Santa Monica là nơi tôi thích nhất mỗi lần ghé qua LA. Expo và địa điểm xuất phát đều ở trung tâm Los Angeles. Việc di chuyển trước khi thi đấu khá vất vả vì tôi phải mất một ngày để nhận racekit và phải dậy sớm hơn để đi xe buýt của ban tổ chức tới điểm xuất phát (20 phút đi bộ tới điểm xe buýt và 40 phút trên xe buýt tới sân vận động).

Điều may mắn là tại Los Angeles vào ngày thứ 7 cũng sẽ có cuộc thi tuyển chọn đội tuyển tham dự Olympic Rio 2016. Do đó, LA marathon năm nay cũng là dịp các vận động viên thi đấu vào ngày chủ nhật có thể xem phần thi đấu rất hấp dẫn của nước Mỹ. Hàng nghìn người đã tập trung về trung tâm Los Angeles để cổ vũ cho các vận động viên, một không khí rất sôi động mà ta không thể thấy được ở bất kỳ giải đấu tuyển chọn vận động viên ở Việt Nam.

Vật vã trong ngày tình nhân.

Lờ đờ vì lệch múi giờ:

Việc phải mất 20h cho hai chặng bay để tới Mỹ ngốn của bạn khá nhiều năng lượng, dù việc của bạn chỉ là nằm ườn trên máy bay, hết ăn lại ngủ rồi lại dậy ăn. Hai ngày là thời gian quá ngắn để tôi có thể phục hồi sau chuyến bay dài và làm quen với múi giờ sinh học mới. Thế nên từ lúc đến tới lúc chạy xong, cơ thể tôi lúc nào cũng trong trạng thái như trên mây, dù thời tiết LA lúc đó khá đẹp. Nạp carb cũng không được vì ăn uống không ngon miệng, Nạp ngủ cũng khó vì không ngủ sâu và dài được chút nào cả. Thôi thì chấp nhận như vậy để chạy cho xong, mục tiêu của tôi đến đây là trải nghiệm chứ không quan tâm tới thành tích phải bao nhiêu.

Lạnh:

Nhiệt độ buổi sớm là dưới 5 độ và trung bình ngày khoảng hơn 10 độ. BTC có hướng dẫn các vận động viên mặc thêm áo ấm, trước lúc xuất phát thì bỏ lại để làm đồ từ thiện. Các vận động viên sau khi gửi đồ và qua cổng an ninh sẽ di chuyển vào trong sân vận động trung tâm để nghỉ ngơi chờ tới giờ xuất phát. Từ đây, công cuộc tìm kiếm chỗ trú ẩn kín gió là một cuộc săn lùng của hàng ngàn vận động viên, loay hoay mãi thì tôi cũng kiếm đươc một chỗ có thể đặt mông xuống ngồi tránh cái gió lạnh ngắt chờ tới hiệu lệnh tập trung.

Buồn tè và tè không ngại ngùng:
Xếp hàng được vào wave xong rồi thì bạn cũng còn phải chờ lên tới cả tiếng mới tới lượt chạy qua cổng xuất phát. Nhiệt độ lạnh nên các runner đều cảm thấy rất buồn tè sau khi đứng cả tiếng chờ đợi. Vừa qua vạch xuất phát vài trăm mét, ngay khi gặp ta luy đầy cỏ, cả nghìn runner nam nhất lượt đứng xả luôn, không có chút ngại ngần, đây có thể là điểm miễn trừ về mặt thanh lịch duy nhất khi tham dự các giải chạy lớn, nhưng vẫn bất lợi đối với các runner nữ.
 

Đợi chờ không hạnh phúc:

Do lệch múi giờ, trạng thái cơ thể kém, tôi đã bị đau bụng đến mức cần phải đi vệ sinh trên đường chạy. Thế nhưng, khi đến điểm có nhà vệ sinh thì tất cả các nhà vệ sinh đều đã có cả chục người đang đứng xếp hàng. Bạn cứ thử ước tính mỗi người đi nhanh hay chậm cũng mất 5 phút, thì việc bạn phải chờ trên 30 phút mới tới lượt mình đi vệ sinh là điều không có gì là khó hiểu. Điểm tốt là các nhà vệ sinh đều sử dụng hoá chất lỏng để làm sạch nên không có tình trạng nước lênh láng như ở các nơi khác.

Vật vã trở về:

Để phục vụ cho giải đấu, toàn bộ các trục đường xung quanh vạch đích đều bị cấm xe, xe buýt công cộng cũng không được vào. Bởi vậy, sau khi tôi đau đớn hoàn thành 42km thì tôi vẫn chưa hết gian khổ phía trước. Đoạn đường mà buổi sáng tôi đi bộ mất 20 phút thì sau đó tôi phải mất 1 giờ mới có thể hoàn thành để về nhà. Ước gì xe ôm, grab ngập đường thì có phải nhanh không cơ chứ.

Nhưng tình yêu thì vẫn ngập tràn.

Tôi ít quan tâm tới việc ban tổ chức chăm sóc cho mình được cái gì, vì với giải đấu mấy chục nghìn người, thì việc mình phải lo cho bản thân là điều bắt buộc, nó không phải giải đấu ngoại giao hay chi tiêu ngân sách địa phương, nên mọi thứ đều rất đơn giản theo tiêu chuẩn. Nhưng trải nghiệm dọc đường chạy là một điểm tuyệt vời mà các giải đấu ở Việt Nam và nhiều nơi khác không có.

  • Rất nhiều ban nhạc tự do chơi nhạc dọc đường chạy, dù tôi là người chạy chậm nhưng nhạc thì lúc nào cũng vẫn còn rất nhiệt.
  • Show diễn của những cộng đồng địa phương. Tôi đặc biệt thích thú với màn trống rất hoành tráng Nhật Bản khi chạy qua khu vực của người Nhật sống tại LA.
  • Đồ ăn tràn ngập, lúc thì cam, lúc thì các loại bánh cookies do người dân hai bên đường mời. Nếu bạn không quan tâm tới việc chạy nhanh hay chậm, thì vừa đi vừa ăn cũng là một trải nghiệm khá vui vẻ. Chạy bộ tăng cân có khi cũng có nguyên nhân rất chân thực.
  • Sự cổ vũ nhiệt tình của người thân. Dọc đường chạy là những tấm biển được ghi những dòng động viên người thân tham gia chạy bộ, tất nhiên họ cũng cổ vũ cho tất cả những người chạy qua.
  • Đẹp như một bức tranh, đó là cảm xúc của tôi khi ngắm những dòng người như những đàn kiến đầy sắc màu uốn lượn theo những con đường đầy dốc ở LA. Cảm giác phía trước và phía sau bạn là cả một con đường đầy sắc màu runner khiến tôi phấn khích hơn hẳn, dù thể trạng lúc đó không thật sự tốt.

Sai lầm lớn nhất của tôi là đã lựa chọn chạy bằng dép cho lần này. Những con dốc dài liên tiếp khiến bàn chân bị trượt lên trượt xuống khá nhiều, cả bàn chân tê dại khi qua 30km. Nhiều lần tôi đã phải ngồi xuống để cho bàn chân nghỉ ngơi. May mắn là sau khi chạy về thì tôi không bị chấn thương gì cả, không làm hỏng một Seatle phóng khoáng và chuyến tàu mang tên Alaska tuyệt vời sau đó.

Chạy bộ là một tình yêu, nhưng nó cũng đầy niềm đau.
None.

Tags : marathon, race, trai nghiem
VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN:
popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Xin chào
close nav